Từng là đại gia xà bông nức tiếng giàu có, người đàn ông mất trắng tài sản vì cá cược, gia đình cũng tan vỡ từ đây. Ở tuổi xế chiều, ông chỉ mong được đoàn tụ cùng vợ con, chuộc lại lỗi lầm.
Ông Trương Lâm (sinh năm 1958, ngụ quận 8, người gốc Hoa) từng là chủ hãng xà bông danh tiếng ở khu vực Chợ Lớn - Sài Gòn, sở hữu khối tài sản đáng kể. Cuộc sống hôn nhân của ông thời điểm đó vô cùng viên mãn với vợ đẹp, con ngoan. Nhưng chỉ vì đam mê cờ bạc, ông Lâm đã rơi vào bi kịch, mất sạch tài sản trong chốc lát.
Thời trai trẻ, ông Lâm học nghề nấu xà bông tại hãng xà bông Huê Vân. Sau đó, ông vừa học nghề vừa bỏ vốn mua xà bông để phân phối tại các chợ lớn nhỏ ở Sài Gòn. Với bản tính chăm chỉ, chịu khó học hỏi, ông Lâm nhanh chóng thành thạo nghề và nắm chắc kỹ thuật nấu xà bông.

Ông Trương Lâm từng là chủ của một xưởng sản xuất xà bông bánh có tiếng tại TP.HCM.
Có nghề trong tay, ông Lâm tự tin lập gia đình và quyết định mở xưởng kinh doanh, đặt tên là Thuận Phát. Ban đầu, lợi nhuận từ xà bông cây rất ít, nhưng với sự kiên trì và khéo léo, xưởng sản xuất của ông ngày càng phát đạt. Hãng xà bông Thuận Phát trở nên nổi tiếng khắp các khu chợ ở Sài Thành.
Tự xây dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng, ông Lâm rất trân trọng đồng tiền, tự dặn lòng không sa vào cám dỗ, bài bạc, tửu sắc. Tuy nhiên, trong một lần giao hàng qua trường đua ngựa, ông bị thu hút bởi tiếng hò hét huyên náo và quyết định mua vé vào xem. Nghe nhân viên giới thiệu cách đặt cược cùng giải thưởng lớn, ông không ngần ngại rút tiền chơi thử.
"Nghĩ mình đã làm việc cật lực, cần được giải trí, tôi rút tiền đặt cược thử. Cuối chặng đua, con ngựa tôi cược về nhất lại tụt xuống cuối cùng”, ông Lâm kể lại.

Ông tự thiết kế, khắc bao bì bằng tay lên gỗ cho các sản phẩm xà bông
Vốn tính hiếu thắng, ông Lâm quyết tâm phục thù và ngày nào cũng ghé trường đua ngựa để cược. Tuy nhiên, càng chơi ông càng thua đậm. Những đồng tiền cuối cùng cũng tan theo vó ngựa trường đua. Không còn tiền sản xuất, xưởng xà bông của ông sụp đổ, ông trở thành kẻ trắng tay. Vợ ông khuyên nhủ không được, đành ôm hai con về nhà mẹ đẻ sống.
Xuất hiện trên báo chí cuối năm 2022, ông Lâm cho biết từ đó chưa từng gặp lại vợ con, sống cô đơn trong căn nhà hoang tàn chẳng còn gì đáng giá, ngày ngày bán từng gói đậu phộng rang để kiếm sống.
Vào năm 2022, cứ hai tuần ông làm đậu phộng rang một lần và chỉ sản xuất 5-10 bịch. Bên trong các gói đậu phộng này đều có tờ thông tin do ông Lâm tự thiết kế, tỉ mỉ tô vẽ từng nét chữ, hoàn thiện từng hình ảnh.
Giá mỗi gói đậu phộng chỉ từ 2000 - 3000 đồng, "lợi nhuận" chẳng đáng là bao, nhưng với ông Lâm, đó không chỉ đơn thuần là món hàng mưu sinh mà còn là niềm đam mê, là ý chí và nghị lực phi thường của một người đàn ông từng trải qua thăng trầm cuộc sống.

Vì mê trò đỏ đen mà ông mất trắng cả sự nghiệp
Trong hàng trăm ký ức chắp vá, ông Lâm nhớ như in hai con số là 1988 và 1990, năm sinh của con trai và con gái ông. Ông Lâm vẫn ở căn nhà cũ với hy vọng ngày nào đó sẽ được gặp lại các con. Ở tuổi xế chiều, ông vẫn ấp ủ ý định phát triển thương hiệu đậu phộng của riêng mình với mong muốn làm lại cuộc đời. Và sâu thẳm trong lòng, ông vẫn nuôi hy vọng vợ con quay về, cả nhà đoàn tụ.
Ông thường nói về những kế hoạch phát triển thương hiệu đậu phộng rang của mình. Trên tường nhà, chằng chịt hình vẽ bản đồ các quận, huyện với chi tiết từng cung đường - những con đường ngày xưa ông từng đi giao xà bông. Tất cả đều được ghi lại chính xác qua ký ức của ông.
Năm 2022, hình ảnh ông Trương Lâm rong ruổi trên những con đường Sài Gòn, cần mẫn nhặt ve chai, xin tiền mua cơm đã trở nên quen thuộc với người dân nơi đây. Dù cuộc sống khó khăn, thiếu thốn nhưng ông luôn giữ lòng tự trọng, xin đủ tiền mua cơm ông sẽ ngưng nhận tiền. Thỉnh thoảng, ông còn dành thời gian rang đậu phộng để bán, kiếm thêm thu nhập.

Tuổi xế chiều ông chỉ mong được đoàn tụ cùng vợ con
Đến bây giờ, mỗi khi nhắc đến đại gia xà bông Trương Lâm, những người biết đến ông đều bày tỏ sự tiếc nuối cho người đàn ông từng có cả cơ nghiệp và gia đình hạnh phúc, nhưng phải sống những năm tháng cuối đời trong cảnh nghèo khổ, thiếu thốn.