Hiện tại đang thực hiện giãn cách xã hội theo chỉ thị 16 của Thủ tướng Chính Phủ, tôi cũng như mọi người dân, chỉ ở trong nhà rồi giữ gìn sức khoẻ. Mình ở nhà cũng là giúp nhà nước chống dịch rồi, cùng không làm gì được trong mùa dịch này.
Thật sự với người làm nghệ thuật như tôi, trong mùa dịch này toàn bộ công việc cũng huỷ hết rồi, không còn quay gì nữa. Nên đương nhiên nó sẽ ảnh hưởng đến công việc, nhưng cũng có hai chương trình tôi làm MC về mai mối, ban đầu ekip dời lịch quay nhưng do thời gian giãn cách kéo dài nên tôi có hỗ trợ quay online.
Thật sự khi dịch bệnh xảy ra như vậy mình mới có thời gian nhìn nhận và quan sát xung quanh. Đầu tiên tôi thấy còn rất nhiều bà con chưa ý thức được dịch bệnh nguy hiểm nên vẫn còn cảm thấy khó chịu khi bị ở nhà trong thời gian lâu, ảnh hưởng đến kinh tế, đời sống, mọi mặt của người dân. Nhưng dần dần khi người ta từ từ hiểu ra, nhờ sự tuyên truyền của nhà nước, thông tin dịch bệnh gia tăng. Bây giờ tôi thấy bà con đã hiểu được sự nguy hiểm của Covid-19 nên đã chấp hành nghiêm chỉnh nên đã đỡ và yên tâm hơn.
Nhưng thật sự rất tội nghiệp và thương vì có rất nhiều hoàn cảnh khó khăn xung quanh cuộc sống này. Ví dụ như bản thôi, chỉ ảnh hưởng công việc thôi, còn thiếu ăn hay đói thì chưa đến mức như vậy. Nhưng mà bà con xung quanh khổ nhiều lăm, chưa kể những gia đình bình thường đã khổ, kiếm cơm mưu sinh qua ngày mà rủi bây giờ bị nằm trong vùng bị căng dây hay nhiễm bệnh, khu cách ly thì cuộc sống càng khó khăn rất nhiều. Nhưng cũng ấm lòng khi rất nhiều đoàn thiện nguyện mặc dù trong lúc nguy hiểm vẫn đi để giúp đỡ cho người dân.
Thật ra không phải đến dịch bệnh tôi mới làm thiện nguyện mà từ trước giờ tôi cũng có làm rồi. Lúc đầu mới dịch bùng phát tôi cũng chưa nghĩ sẽ triển khai làm thiện nguyện lúc này đâu, quỹ của tôi chủ yếu đi xây nhà tình thương, chưa nghĩ đến đi hỗ trợ bà con trong mùa dịch. Nhưng khi mỗi ngày thấy ca bệnh càng nhiều, tôi cảm thấy phải làm gì đó. Chân của tôi là chân đi như lũ lụt năm ngoái tôi cũng đi đến tận nơi ngoài Quảng Ngã, Quảng Trị. Năm nay mình ở ngay Tp.HCM, dịch bùng phát ngay nơi mình ở mà mình chỉ ngồi nhà thì cảm thấy không yên nên tôi quyết định phải đi để giúp đỡ hỗ trợ cho bà con.
Tôi đi chung với một hai nghệ sĩ là bạn bè của mình như Tiết Cương, Quốc Thuận, đi hỗ trợ cho các bà con ở các quận như: Quận 10, Gò Vấp, Củ Chi, Hóc Môn, Quận 12... đáng lý còn tiếp tục nữa nhưng những ngày vừa rồi theo quy định mới của nhà nước siết chặt hơn nữa. Và dich bệnh giờ quá nguy hiểm và thật sự là ba mẹ ở dưới quê và bạn bè có khuyên là thôi tạm ở nhà, vì bản thân cũng không có chức năng để đi ngoài đường. Từ thiện thì còn những lúc khác nữa, nên để cho bớt dịch một chút, hết giãn cách mà xuống lại 15 thì tôi sẽ tiếp tục hành trình của mình.
Tôi muốn đi thêm những quận khác ở trong Tp.HCM nữa mà tôi biết cũng rất khó khăn. Chỗ nào cũng có người khó và cần giúp đỡ, mỗi ngày FB của tôi nhận được rất nhiều tin nhắn, mình đọc rất đau lòng. Có những cái tôi trả lời còn có những cái không đọc được vì đâu có thể giúp hết được, sức mình có hạn. Mình đọc mà không trả lời thì cho người ta hy vọng, giúp được thì tôi sẽ trả lời còn không thì xin lỗi. Nói chung nó khiến tôi rất buồn, nhiều khi không dám vô tin nhắn chờ đọc luôn.
Đi làm thiện nguyện trong mùa này phải hết sức cẩn thận, mấy ngày đầu tôi có chuẩn bị bao tay, khẩu trang. Sau về chụp hình đăng lên thì có những người kêu chưa có đủ, phải trùm tóc lại, mua kính, tôi cũng ra mua thêm đồ bảo hộ cho an toàn. Nên những lần sau đi cũng tương đối an toàn rồi, nhưng mà nói vậy thôi chứ vẫn lo. Hiện tại tạm ngưng để đợi, để coi đến đầu tháng 8 như thế nào rồi tính tiếp được. Tôi nghĩ bà con còn khổ dài dài, giờ hết giãn cách, sau dịch sẽ từ từ hỗ trợ tiếp.
Tôi may mắn khi làm công việc thiện nguyện được gia đình và bạn bè ủng hộ. Tôi đi thiện nguyện hay đưa con gái đi theo luôn, để cho nó biết. Cũng lo cho con nhưng nó cũng đã trưởng thành và trang bị kĩ nên sẽ không sao. Nói chung ở Sài Gòn hai mươi mấy năm rồi, không ai bắt buộc cả nhưng tự trong lòng mình thấy mình muốn đi. Bình thường từ trước giờ đi hỗ trợ bà con đa số ở các tỉnh, chưa bao giờ hỗ trợ gì cho Sài Gòn mặc dù mình ở đây, nên đây là dịp để tri ân nên phải làm.
Có hôm đi Hóc Môn phát quà với Quốc Thuận, gặp câu chuyện rất xúc động. Có 20 người không nằm trong danh sách lên sẵn, tại tôi đi thiện nguyện sẽ liên hệ trước với địa phương rồi có danh sách rồi đưa mình đi tận nơi, thấy hoàn cảnh rồi mới giúp vì bản thân tiền của mình cũng có giới hạn nên phải lựa chọn cho kĩ. Thì trong hành trình tôi đi, 20 bà con này thuộc nhóm người khuyết tận, bán vé số, hát rong không nằm trong danh sách của địa phương giới thiệu mà người ta nhắn tin trực tiếp và FB. Như tôi đã chia sẻ vì nhiều tin nhắn quá.
Hẹn gặp 20 bà con ở một sân banh. Bà con chạy xe dạng 3 bánh vì mỗi người có một khiếm khuyết, đứng cáchxa nhau chờ sẵn. Khi tôi và Quốc Thuận đến nơi, họ mừng, reo hò lên. Sau đó gởi cho chút quà, họ mừng lắm, về đến nhà rồi mà vẫn nhận được tin cảm ơn. Mình thấy người lành lặn đã khổ rồi mà đây còn bị khiếm khuyết thế nữa chắc chắn phải khổ hơn bao nhiêu lần. Khi đến rõ ràng mình thấy họ tay bắt mặt mừng họ vui, xin chụp hình. Có nhiều người bị khiếm thị nghe giọng vẫn biết giọng Cát Tường, Quốc Thuận. Cho nên tôi rất vui, là ki niệm ấn tượng nhất trong đợt đi hỗ trợ bà con này. Bịt khẩu trang, che mặt hết, nhưng nếu cất giọng lên hỏi thăm là mọi người nhận ra hết, nên rất vui.
Tôi nghĩ, khả năng của mình có hạn nhưng không muốn kêu gọi. Vì như mọi người cũng biết khi mà kêu gọi cũng nhạy cảm và thời gian vừa qua có nhiều ý kiến trái chiều, khiến hình ảnh nghệ sĩ bị ảnh hưởng, mà tôi lại không muốn dính vào thị phi. Từ xưa đến giờ phong cách tôi làm việc là vậy, hai mươi mấy năm hoạt động trong nghề không để lại scandal gì. Nên tôi muốn hoạt động âm thầm, sức mình nhiêu thì làm nhiêu. Dẫu biết rằng khi kêu gọi sẽ có nhiều kinh phí hơn để giúp bà con nhưng mà nó cũng sẽ dẫn đến nhiều phiền phức. Tôi thì muốn bình an. Tôi may mắn không kêu gọi nhưng cũng có những mạnh thường quân theo dõi Facebook, trang cá nhân của mình, anh chị bạn bè chơi chung, khi tôi làm họ thấy nên tự tìm mình để muốn đi cùng, cùng hỗ trợ. Chứ đăng tin lên kêu gọi thì tôi ngại lắm, tôi không có muốn.
Thật ra tôi nghĩ xã hội có nhiều thành phần nhưng tại sao người ta lại để ý nhiều đến người hoạt động nghệ thuật, cũng đúng thôi vì người hoạt động nghệ thuật là phục vụ công chúng, có sức ảnh hưởng, đâm ra bị soi cũng đúng thôi. Nên cũng không tránh khỏi thị phu hay ý kiến trái chiều khi họ nhận xét về mình. Ngày xưa, mỗi lần tôi đọc ai chê bai chỉ trích thì rất buồn, nhưng riết cũng quen vì nghĩ mình nên tập chịu đựng. Đôi lúc tôi nghĩ cũng phải lên tiếng, không phải để bảo vệ mình mà cho họ hiểu được nếu im lặng hoài thì người ta cứ nghĩ họ đúng và càng chỉ trích.
Cuộc sống này muôn màu muôn vẻ lắm, đâu phải chỉ có nghệ sĩ không, dù mình làm bất cứ ngành nghề gì cũng có người tốt người xấu. Không thể vì một vài hai con người, hay sự kiện nào đó khiến cho tất cả quy chụp lại nghệ sĩ không tốt, như thế thì bất công quá. Cho nên có những cái phải chấp nhận, tôi không e ngại gì cả. Có chuyện cần thì phải làm. Tôi lên tiếng thì vậy thôi, nhiều khi nói cho chính bản thân mình nguôi giận, đỡ buồn, nói xong rồi thôi, chứ không phải vì bị người ta nói rồi mình không làm nữa.
Làm thiện nguyện hay đi hỗ trợ bà con thì mỗi người có một cách riêng, tôi nghĩ làm sao thấy trong lòng thoải mái nhẹ nhàng là được. Đôi khi làm thiện nguyện không phải để giúp được người ta, mà trước tiên đi làm thấy mình vui, thoải mái, an nhiên cái đó tự tích đức cho mình, cho co cái. Chứ không phải làm thiện nguyện với mục đích để giúp người ta. Những người có cái tâm khi làm thiện nguyện tôi nghĩ sẽ không bao giờ để ý đến những điều đó. Cho nên con đường mình đi thì mình cứ đi thôi.
Tôi thấy mình may mắn, mùa dịch không quay trực tiếp được nhưng vẫn có thể quay online, ngồi ở nhà trò chuyện với người này người kia để phát sóng cho bà con. Được gia đình ủng hộ, cha mẹ, con cái và những người bạn thân thiết đồng hành trên mọi nẻo đường. Chúng tôi có một group chơi chung, bình thường không có dịch hay tụ tập ăn uống, cafe nên cần cái gì cái thì cùng chung tay liền. Tôi nghĩ người Việt Nam có tinh thần lá lành đùm lá rách, lá rách còn đùm lá nát nữa cho nên khi mà xảy ra khó khăn, ngoài bản thân gia đình giúp đỡ được ai thì mình sẵn lòng.
Không phải mình cứ giàu có mới làm thiện nguyện, chỉ cần có tầm lòng vì "một miếng khi đói bằng một gói khi no". Bản thân tôi cũng không phải giàu có gì, cũng một mình vất vả nuôi con cái ba mẹ, nhưng không phải vì vậy mà cảm thấy mình khó khăn, giúp ai được gì chút xíu cũng vui. Tôi mong Sài Gòn nhanh chóng hết dịch. Việc đầu tiên mà tôi làm khi hết dịch đó là về quê thăm ba mẹ trước, rồi bắt đầu xắp xếp vô công việc lại.
Bản thân tôi có vái chương trình nên hết dịch tôi sẽ quay lại với các công việc. Đưa ba mẹ lên Sài Gòn vì trước dịch hay lên xuống nhưng nhiều tháng nay không gặp.
Hy vọng mong rằng tất cả bà con cố gắng chịu đựng thêm một chút xíu nữa, tôi biết mọi người rất khó khăn nhưng chúng ta hãy cùng cố gắng để giúp cho nhà nước và đặc biệt cho Sài Gòn nhanh chóng đẩy lùi dịch bệnh để mọi thứ được trở lại như cũ. Chúc mọi người giữ sức khoẻ và bình an.