Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: "Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau"

Dung 14:20 19/03/2020

Bức tâm thư "Bạn trai tôi qua đời ở Vũ Hán" đã khiến nhiều người phải rơi nước mắt, xót xa trước sự bất lực của cô gái Nịu Nịu phải nhìn người mình yêu từng bức từng bước đi vào cõi chết nhưng không thể làm gì được.

Vào khoảng 11 giờ trưa ngày 22/1 năm 2020, tôi và bố mẹ cùng nhau đi sắm sửa đồ đạc để đón năm mới. Đồng Sinh gửi cho tôi một tin nhắn :”Nịu Nịu, anh thấy hơi lạnh, anh muốn đi khám thử, anh sợ là đã nhiễm bệnh rồi.”  Tôi mắng anh vì mở miệng nói xui xẻo, Vũ Hán hơn 10 triệu người, làm sao lại trùng hợp thế được.

Đồng Sinh là người gốc Vũ Hán. Tôi và anh yêu nhau đã 3 năm. Sau khi tốt nghiệp, tôi ở lại Vũ Hán để phát triển sự nghiệp. Anh ấy là lập trình viên trong một công ty còn tôi làm thiết kế ở một công ty thời trang. Chúng tôi có cùng một giấc mơ lớn : Kiếm tiền và mua nhà.

Suốt 7 năm làm việc, sinh sống tại Vũ Hán, vì yêu Đồng Sinh mà tôi yêu cả thành phố này.  Nhà của Đồng Sinh ở ngoại ô, bố mẹ đều là nông dân. Bố mẹ tôi thì phản đối tôi ở lại Vũ Hán, muốn tôi trở về quê nhà. Tôi vì tình yêu mà ở lại, tin rằng người đàn ông tôi chọn sẽ cho tôi một tương lai hạnh phúc. 

Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau
Chúng tôi đã dự định chụp ảnh cưới vào mùa xuân này, khi những cánh hoa anh đào đang nở rộ ở Vũ Hán, sau đó chọn một ngày tốt để thành hôn.

4:30 phút chiều, Sinh Sinh gửi tin nhắn cho tôi nói rằng có quá nhiều người trong bệnh viện. Anh đã xếp hàng từ rất lâu nhưng đến giờ vẫn chưa nhận được số. Tôi hỏi sao anh không đến bệnh viện khác. Anh bảo bệnh viện nào cũng giống nhau. Có rất nhiều người đang sốt đứng chật kín các bệnh viện.

Ở Vũ Hán thực sự rất nhiều bệnh viện, làm thế nào mà tất cả lại đều “chật kín” được cơ chứ ? Từ nhũng gì bạn trai tôi mô tả, tôi nhận ra rằng dịch bệnh ở Vũ Hán chính là một thảm họa. Tôi lo lắng hỏi Đồng Sinh có những triệu chứng gì, anh bảo toàn thân anh đang đau nhức, mệt mỏi và buồn nôn.

Đây không phải là triệu chứng viêm phổi do virus Corona sao?  Tôi đã vô cùng lo lắng, vào thời điểm ấy, việc khuyên anh trở về nhà bố mẹ không phải lựa chọn đúng đắn. Tôi nhớ đến một đồng nghiệp có chồng đang làm trong bệnh viện. Tôi ngay lập tức gọi cho cô ấy xin giúp đỡ. Hy vọng rằng mình anh ấy có thể “đi cửa sau” để được chẩn đoán và điều trị sớm.

Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau

Thế nhưng đồng nghiệp nói với tôi rằng bệnh viện nơi chồng cô ấy nằm là bệnh viện tư nhân, không chấp nhận bệnh nhân bị sốt. Không lấy được số khám bệnh, Đồng Sinh đành về lại phòng trọ. 

Tôi lấy điện thoại vội vã đặt vé quay về Vũ Hán. Tôi sẽ sát cánh bên Đồng Sinh. Ngay lúc này, người anh ấy cần nhất chính là tôi.

Vé tàu cao tốc tôi đặt là vào ngày 24/1. Khoảng 11 giờ đêm hôm đó, tôi nhận được tin nhắn hoàn tiền vì Vũ Hán đã phong tỏa toàn thành phố. Chuyến tàu cao tốc tôi đặt vé sẽ không dừng lại ở Vũ Hán. Phong tỏa cả Vũ Hán? Lần đầu tiên tâm trí tôi hoảng loạn, chưa bao giờ tôi thấy dịch bệnh nào tồi tệ hơn thế.

Không thể ngủ được, tôi gọi video cho anh. Anh đang nằm trên giường, ôm trong tay con gấu nhỏ tôi hay ôm, một số loại tuốc vứt lăn lóc trên chiếc bàn cạnh giường ngủ.

Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau

Tôi nói anh ấy gọi điện cho quản lý khu vực, trong tin tức bảo họ có thể sắp xếp xe cứu thương đến đưa người bệnh đi. Đồng Sinh nói vô ích thôi, có quá nhiều công việc họ phải quan tâm hơn là một thanh niên đang ốm.

Điều này chúng tôi đều hiểu, bệnh dịch ập đến bất ngờ khiến cả Vũ Hán hoảng sợ. Vào thời điểm này, không thể nhanh chóng đưa ra một chính sách xử lý hoàn hảo là điều bình thường.

Sáng sớm hôm sau, Đồng Sinh nói với tôi là anh ấy đã cảm thấy tốt hơn nhiều, nhiệt độ giảm từ 38 độ xuống còn 37.5 độ, anh cũng không còn cảm thấy mệt mỏi. Có lẽ nó chỉ là một cơn cảm lạnh, bảo tôi hãy yên tâm.

Đây thực sự là một tin tốt. Tôi sợ anh ấy nói dối nên đã bắt anh phải đo nhiệt độ trước camera để tôi xem. Nhiệt độ quả thật không tăng. Đồng Sinh của tôi, một anh chàng hiền lành, tốt bụng như vậy làm sao có thể nhiễm bệnh cơ chứ.

Mùng hai tết 

Tôi và Đồng Sinh hẹn nhau gọi video, nhưng anh ấy đã lỡ hẹn. Tôi gọi điện thoại anh ấy tắt máy, gửi tin nhắn thoại không thấy trả lời.

Tôi gọi cho bố mẹ của Đồng Sinh, họ nói anh không về nhà, cũng không thể liên lạc được với anh. Tôi liên hệ với người quản lý khu nhà, ban quản lý cho biết vì khu nhà nhiều người nhiễm bệnh nên đang bị phong tỏa. Thế nhưng trong danh sách những người nhiễm bệnh không có tên của Đồng Sinh. Tôi vừa thở phào một cái, anh ta lại báo rằng trong danh sách nghi nhiễm có tên của Đồng Sinh.

Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau

Tôi hỏi rằng những trường hợp nghi nhiễm sẽ xử lý thế nào?  Quản lý nói tự cách ly tại nhà, bệnh viện không đủ giường bệnh để chữa trị nữa rồi. Trừ khi bệnh nặng đến mức nghiêm trọng thì xe cứu thương mới đến.

Tôi thấy nhiều bài viết trên mạng về những trường hợp chết tại nhà vì không thể đến bệnh viện, cũng có người chết trong phòng quan sát của bệnh viện vì không có giường…Có rất nhiều thông tin về các bệnh nhân yêu cầu giúp đỡ khiến tôi lạnh gáy.

Quản lý tiểu khu đã đến căn phòng chúng tôi thuê để xem thử, Đồng Sinh không có ở nhà. Tôi vô cùng lo lắng nhưng không làm được gì cả. Mãi đến chiều, Đồng Sinh mới gọi lại cho tôi, trái tim của tôi dường như ngừng đập.

Anh ấy bị nhiễm rồi.

Sau khi được đưa vào danh sách nghi nhiễm bệnh, anh ấy đến bệnh viện gần nhà một lần nữa. Kết quả chẩn đoán dương tính. Một điều bất ngờ nếu không chứa đựng sự vui vẻ, thì nó sẽ là một cú sốc. Mặc dù anh ấy đã được nhập viện, thế nhưng vì tình trạng không quá nghiêm trọng và giường đang rất chật, anh ấy chỉ có thể được điều trị trong phòng quan sát.

Nếu bệnh tình không nghiêm trọng đến mức hấp hối, không thể thở được, anh ấy sẽ không được đưa đi chữa trị. Đồng Sinh bảo tôi đừng trách bệnh viện. Bệnh viện hiện tại quá bận rộn, có quá nhiều người nhiễm bệnh, giường bệnh đã chật kín người, bác sĩ cần ưu tiên người bệnh nặng hơn.

Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau

Nhìn tôi không như mưa qua màn hình điện thoại, Đồng Sinh vừa an ủi vừa đùa: “ Em có biết em xấu nhất là lúc nào không ?”. Tôi mắng anh bệnh đến mức này vẫn còn lắm lời, đợi tôi về Vũ Hán rồi sẽ xử lý anh.

Anh ấy mỉm cười nói : “Khi em khóc, trông em thực sự như cô gái xấu xí nhất thế giới. Trời ơi, sao anh lại tìm được cô dâu xấu xí như vậy trong khi anh đẹp trai ngời ngời thế này…”. Nước mắt lưng tròng, tôi bất giác bật cười. 

Có tâm lý vững vàng và được tiếp nhận điều trị. Tôi tin rằng Đồng Sinh có thể chiến thắng căn bệnh.

Tôi thực sự muốn quay lại Vũ Hán! Thế nhưng hiện tại tôi không thể ra ngoài. Người quản lý cung cấp tin tức cho tôi từ Vũ Hán đã bị cách ly tại nhà. Nhà chúng tôi cũng bị cách ly, mỗi ngày sẽ có một đội bảo trợ đến đo thân nhiệt và giám sát chúng tôi.

Mùng 5 tết.

Đồng Sinh bất ngờ gọi video cho tôi, anh ấy nói :”Nịu Nịu, anh nghĩ rằng anh không thể đi tiếp với em được nữa, anh muốn nói với em một chuyện. Hãy hứa với anh, dù có chuyện gì xảy ra, đừng khóc, hãy mạnh mẽ lên.”

Đồng Sinh hiện tại vẫn không được nằm trên giường bệnh. Trái tim tôi thắt lại, một linh cảm xấu tràn ngập trong tâm trí tôi. Có lẽ Đồng Sinh cảm thấy anh ấy không thể gắng gượng được nữa.

Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau

Tôi cố không khóc nhưng cảm thấy vô cùng bất lực. Nhìn người mình yêu bước từng bước đến gần với cái chết nhưng lại không thể níu kéo anh lại, thậm chí còn không gặp được anh. Tôi dường như nghe thấy âm thanh của giấc mơ đang rơi xuống rồi vỡ tan ra. Phải, giấc mơ về một ngôi nhà, giấc mơ về một đám cưới, tất cả những thứ ấy đang dần vỡ nát ra.

Ngay lúc này đây, tôi không muốn nghe Đồng Sinh nói bất cứ điều gì, trừ khi là anh ấy có một chiếc giường rồi, trừ khi là sức khỏe của anh đang hồi phục rồi. Đây là những điều duy nhất tôi muốn nghe từ anh.

Đồng Sinh gửi cho tôi một ghi chú !

Anh ấy nói rằng đây là bức thư mà anh viết cho bạn trai tương lai của tôi, về sau nhất định phải được gửi đến tận tay cậu ấy. 

Tôi mở ghi chú ra, trái tim vỡ thành từng mảnh vụn.

Nội dung ghi chú như sau :

Nếu đọc được bức thư này, xin chúc mừng cậu đã trở thành bạn trai cô ấy! Tôi thực sự thấy ganh tỵ khi cậu có được người con gái xinh đẹp như vậy. Tôi sẽ nói ngắn gọi thôi, đây là một số điều nhất định cậu phải nhớ : 

  1. Nịu Nịu đôi khi có chút buông thả, tính khí thất thường, cậu phải nhường nhịn cô ấy. Đúng, cậu phải nhường cô ấy vô điều kiện vì cậu sẽ là người bảo vệ cô ấy cả đời.
  2. Nịu Nịu bị đau nửa đầu, mỗi khi cô ấy bị đau hãy chăm sóc thật tốt, đừng quá nôn nóng. Khi cô ấy đau đầu, tôi vẫn thường giúp cô ấy xoa hai bên thái dương. Nịu Nịu sẽ nhanh chìm vào giấc ngủ, ngủ dậy là không còn đau nữa. Đây là cách một bác sĩ Trung Y đã nói với tôi, cậu nhất định phải nhớ. 
  3. Nịu Nịu có một nhược điểm không tốt. Tôi rất muốn giúp cô ấy sửa đổi nhưng không còn cơ hội nữa rồi. Cô ấy rất hay cày phim, quan điểm về thời gian thì kém, thường thức đến 2-3 giờ sáng. Nếu yêu cô ấy thì hãy giúp cô ấy sửa đổi.
  4. Trở thành bạn đời của nhau có vô số gian lao và trở ngại. Mong rằng cả hai có thể tôn trọng lẫn nhau, học cách khoan dung với đối phương.
  5. Tôi không biết cậu đang ở đâu, nơi cậu sống cũng như công việc cậu làm, thế nhưng những điều này không quan trọng. Cậu yêu Nịu Nịu cũng giống như tôi yêu Nịu Nịu, chỉ cần thật lòng là đủ. Cảm ơn cậu đã chăm sóc cô ấy, chúc những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với hai người.

Phần sau của ghi chú, Đồng Sinh viết một chuỗi số. Đó là mật khẩu tài khoản ngân hàng của anh ấy. Trong đó có khoảng 100.000 tệ. Đây là tất cả số tiền anh kiếm được kể từ lúc đi làm tới nay. Anh ấy nói rằng chỉ yêu mình tôi trong đời, và số tiền này để lại cho tôi.

Mùng 8 tết, Đồng Sinh không còn nữa. 

Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau

Anh ấy ra đi trong phòng quan sát của bệnh viện, cho đến lúc qua đời, Đồng Sinh vẫn chưa có được một chiếc giường bệnh tử tế.

Nước mắt của tôi không thể rơi xuống được. Tôi hận ông trời, sao người lại lấy đi mạng sống của anh ấy ? Tại sao lại cướp mất người tôi yêu thương nhất cuộc đời ? Tại sao anh ấy không thể vượt qua được dịch bệnh?

Bệnh dịch lần này đã cướp đi sinh mạng bao người? Virus tuy không có nhân tính nhưng hậu quả để lại thật sự khó chấp nhận.

Tôi, một cô gái bình thường bỗng mất đi người mình yêu vì dịch bệnh. Tôi hận phải giấu đi sự thật, hận cách quản lý dịch bệnh…

Yêu thương càng nhiều, hận càng sâu sắc. Tôi yêu Vũ Hán bao nhiêu thì cũng hận nơi này bấy nhiêu. Sẽ chẳng ai quan tâm đến cái chết của một người bình thường sẽ khiến người thân yêu của họ tổn thương đến mức nào. Cũng chẳng ai biết rằng, trong hằng hà sa số những người bị bệnh dịch giết chết ấy có người tôi yêu, Đồng Sinh.

Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau
Tôi yêu Vũ Hán bao nhiêu thì cũng hận nơi này bấy nhiêu

Ngày thứ 2 anh ấy ra đi, trời hửng nắng ấm

Những tia nắng mặt trời phản chiếu trên khuôn mặt tôi, ánh lên nỗi buồn của sự chia ly.

Tôi và Đồng Sinh đều là những con người nhỏ bé sống dưới đáy xã hội. Chúng tôi một đời phấn đấu, khiêm tốn mà tiến lên.

Có những đêm, tôi mơ thấy một con ếch nhảy ra từ trong hang giữa mùa đông khắc nghiệt, nó nhảy qua màn đêm, nhảy qua bình minh, kêu gào một cách thảm thiết. Tôi khẽ nhắm mắt lại, những giọt nước mặt lại rơi.

Đồng Sinh à, anh không thể nào biết được đâu. Vũ Hán đêm ấy tuyết rơi đầy trời, cũng không thể hòa tan được giọt nước mắt đã đông cứng lại của anh. 

Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau

Nước mắt là thứ duy nhất em có thể dùng lúc này để than trách anh đã bỏ em mà đi. Nỗi buồn bủa vây, chỉ trời cao nhìn thấu.

Đồng Sinh, anh biết không! Một tuần sau khi anh ra đi, Vũ Hán thay đổi rồi.

Những chiếc giường trống đã xuất hiện. Giờ là giường đợi người chứ không còn là người đợi giường nữa. Giá như anh có thể chịu đựng thêm vài ngày. Nếu anh có thể kiên trì thêm một chút, chúng ta sẽ không phải hẹn nhau ở kiếp sau.

Anh đi rồi, lúc em đau bụng ai lo đây? Ai sẽ ở bên em khi em đau đầu? Ai sẽ dỗ dành em lúc em tức giận? Vốn đã hẹn ước chờ đến tháng ba, tại thời điểm Hồ Đông hoa đào bay đầy trời, chúng ta cùng chụp ảnh đám cưới.  Đã nói rằng sẽ cùng nhau phấn đấu, cùng nhau xây dựng tổ ấm của tình yêu…

Chẳng còn lại gì nữa, mọi thứ biến mất cả rồi. Tình yêu, nụ hôn, tiếng cười, cả những giọt nước mắt. Con thuyền tình yêu nói chìm liền chìm xuống.

Tâm thư đẫm nước mắt của cô gái mất người yêu ở Vũ Hán: Nếu anh kiên trì thêm một chút, ta đã không phải hẹn nhau ở kiếp sau
Nếu anh có thể kiên trì thêm một chút, chúng ta sẽ không phải hẹn nhau ở kiếp sau.

Con đường thẳng tắp nở bung những cánh hoa vụt qua trái tim tôi, ánh đèn neon làm lóa mắt người. Tôi tổn thương và anh cũng tổn thương. Dưới nấm mồ của anh là những ký ức bị chôn vùi mãi mãi.

Anh à, kiếp trước có lẽ em đã phóng sinh một chút chim là anh, nên kiếp này mới không thể cùng anh cập bến. Kiếp sau, nhất định sẽ cùng anh xây tổ ấm… Làm thế nào để quên được anh đây? Làm sao để em quên đi được nỗi đau ở trong lòng ?

Không còn hơi ấm ngọt ngào làm ấm trái tim em nữa. Thì ra chứng kiến một người ra đi không thể quay về lại buồn đến thế. Thay vì giữ mãi tình yêu đau thương này, tốt hơn hết vẫn nên quên nhau đi.

Người yêu của em, em và anh, đã ước định một tình yêu đẹp đẽ đến nao lòng. Hoài niệm, lạc lõng, triền miên, khóc, cười, và cuối cùng là tan nát con tim.

Phương Dung, theo Thế Giới Trẻ

Loading...