Có một “Bếp Hoàng Cầm” gom lửa thổi tiếng cười nơi bản cao!

Có một “Bếp Hoàng Cầm” gom lửa thổi tiếng cười nơi bản cao!

Khi đã gom đủ lửa, Long và nhóm của mình lại vượt hơn nghìn km, chầm chậm nhưng kiên trì đi qua con đường núi rộng chỉ bằng một sải chân của người lớn để mang bữa cơm ngon đến cho các em nhỏ trong bản, thổi lên tiếng cười trong veo.

***

Tôi nhìn thấy Tặng trong một buổi rảnh rỗi dạo quanh mạng xã hội và bắt gặp bức ảnh mà Long đăng lên trang cá nhân. Tôi hoàn toàn bị ấn tượng bởi đôi gò má ửng hồng, đôi mắt sáng, nụ cười ngây ngô và cả đôi chỗ lấm lem trên gương mặt bụ bẫm đó nữa. Trong bức ảnh, Tặng trông như một chú mèo con vậy. Đọc chú thích, tôi biết Tặng là một em bé đang học lớp 2 tại một vùng bản cao ở Lào Cai.

Long – người đã chụp bức ảnh đẹp đó, gặp Tặng trong chuyến đi tiền trạm của mình để chuẩn bị thực hiện “Bếp Hoàng Cầm” – một dự án thiện nguyện nhằm mang những bữa cơm “đúng nghĩa” đến cho các em nhỏ tại các điểm trường trong các bản vùng cao. Đó cũng là cơ duyên để tôi biết đến và muốn tìm hiểu nhiều hơn về câu chuyện của Long.

Có một “Bếp Hoàng Cầm” gom lửa thổi tiếng cười nơi bản cao!

Long (tên đầy đủ: Lê Quang Long) là photographer trẻ và đã có cho mình một studio riêng. Nhưng Long lại dành phần lớn thời gian để thực hiện các dự án từ thiện cùng những người bạn tại “Những bước chân Xanh” – một tổ chức thiện nguyện do chính Long làm founder.

Ảnh hưởng từ dịch Covid-19 khiến chúng tôi không có cơ hội có được một cuộc trò chuyện trực tiếp. Song, cách một màn hình, tôi vẫn cảm nhận được nguồn năng lượng tích cực và sự nghiêm túc, tâm huyết của Long khi nói về “Bếp Hoàng Cầm”, nói về Tặng, về những em nhỏ vùng cao.

wJfoJuqmD1Qofv4rREambGGGJmAp9dexzqj6jCiX.png

Chào Long, cảm ơn bạn đã dành thời gian để chia sẻ câu chuyện của mình với Yeah1 News. Tên dự án thiện nguyện của Long là Bếp Hoàng Cầm, ý nghĩa phía sau cái tên này là gì?

Từ chiến dịch Hòa Bình (1951-1952) Bếp Hoàng Cầm ra đời. Đây là một loại bếp dã chiến, có công dụng làm tan loãng khói bếp tỏa ra khi nấu ăn nhằm tránh bị máy bay địch phát hiện từ trên cao cũng như ở gần. Từ hành trình Những bước chân Xanh (9/2020), Bếp Hoàng Cầm một lần nữa được ấp ủ dựa trên câu chuyện “chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”. Bọn mình mượn ý tưởng của Bài thơ về tiểu đội xe không kính để nói lên một cách đúng nghĩa nhất tâm nguyện của mình. Chúng ta thuộc lòng bài thơ này từ ngày bé, đâu ngờ rằng khi vào đời, vẫn có thể mượn nghĩa thay tên để bắt đầu nối tiếp những câu chuyện nên thơ giữa đời thường.

Một bếp ăn được xây dựng để mang đến những bữa ăn tình nghĩa cho trẻ em và đồng bào khó khăn, tại những nơi cần cứu trợ, giúp đỡ. Một vạn điều khoa trương vẫn thua một điều từ tâm. Bọn mình là những người trẻ, muốn vẽ những bức tranh đẹp. Những giá trị mang đến cộng đồng có thể chưa to tát lớn lao, nhưng mỗi ngày mình càng tin vào những giá trị san sẻ và hỗ trợ nhỏ nhoi đang làm.

* Được biết dự án đã xong giai đoạn tiền trạm. Long có thể chia sẻ một chút về quá trình tiền trạm để thực hiện dự án này không?

Trước mỗi chiến dịch đều phải lên kế hoạch cụ thể, liên lạc với địa phương và tiền trạm nhiều lần. Đường đi dĩ nhiên gặp nhiều khó khăn vì địa phương bọn mình hướng đến đa phần ở các vùng núi cao, hẻo lánh và biên giới xa xôi, nơi các đồng bào nghèo, dân tộc thiểu số sinh sống.

91stadEbncxSLlIlY0UNx6sDNcLjFRHgpGugbioA.jpg
DlJpcs7P0LFNcKlJDvkdpP46jKwWYISCCWsMPvOR.jpg

***

Chắc chắn có rất nhiều khó khăn trong hành trình này, với Long thì khó khăn nào là lớn nhất?

Khó khăn thì nhiều lắm. Tìm nguồn tài trợ phù hợp, mất thời gian tiền trạm, đường đi để di chuyển thường là đường núi xe cộ khó đi và việc lựa chọn khu vực để xếp mức độ ưu tiên làm điểm đến cũng khó khăn không kém vì thật ra địa phương còn khổ còn nghèo rất nhiều. Nhưng khi vượt qua những điều đó, khi có thể có lịch trình cụ thể thì khó khăn lớn tiếp đến là dịch bệnh lại xuất hiện. Rất nhiều kế hoạch bị trì hoãn, rất nhiều chiến dịch phải hủy bỏ, nhiều đợt tuyển thành viên bị đình trệ.

Những lúc khó khăn đó thì động lực lớn nhất của bạn là gì?

Động lực lớn nhất là mục tiêu ban đầu mình đặt ra. Mình vì cái gì mà bắt đầu thì vì cái đấy mà cố gắng thôi. Dân nghèo và trẻ em thất học còn rất nhiều, nếu mình bỏ cuộc thì rồi sẽ còn những người tốt khác cũng bỏ cuộc tương tự thì họ sẽ ra sao.

Mình nghĩ làm gì cũng phải có gian nan thôi, dịch bệnh là chuyện không ai muốn. Thôi thì cứ cố trong giai đoạn này để ổn định thành viên và duy trì tối đa có thể các hoạt động để khi dịch bệnh qua đi, các công việc tiếp theo cũng đỡ bị ảnh hưởng nhất có thể.

Long có thể chia sẻ một kỷ niệm đáng nhớ nhất khi thực hiện dự án này không?

Kỷ niệm nhiều lắm, kể sao cho hết.

Bếp Hoàng Cầm đã song hành được một đoạn đường với Những bước chân Xanh. Buồn vui và cả rất nhiều những câu chuyện đọng lại trong lòng mỗi người bọn mình. Những thứ đã qua là kỷ niệm, nhưng đồng thời cũng là động lực cho con đường phía trước để mỗi thành viên vững tin hơn, sẵn sàng cống hiến hết mình hơn.

Xuất phát từ sự hiếu kì và muốn khám phá nhiều điểm mới, nhiều bạn trẻ đến với dự án này với mục tiêu lớn nhất là du lịch trải nghiệm. Nhưng cuối cùng lý do mà họ ở lại, là vì trái tim đa cảm của họ bị rung động bởi những câu chuyện họ nghe được, những hoàn cảnh họ chứng kiến.

Càng ngày mọi người càng gắn kết, ăn ngủ cùng nhau, thấu hiểu và hợp tác với nhau hơn, chia sẻ với nhau nhiều buồn vui trong cuộc sống và cả những câu chuyện tuổi trẻ của cá nhân như những người bạn thân thiết.

Có một “Bếp Hoàng Cầm” gom lửa thổi tiếng cười nơi bản cao!

Trong những bài viết chia sẻ trên trang cá nhân, Long nói rằng Tặng (tên mà Long nghe được theo tiếng Kinh) là một cậu bé tại một vùng bản cao ở Lào Cai, còn Dúng là một cô bé người H’Mông. Bé đang học lớp mầm non ở một bản cao tại Hà Giang. Đôi gò má của Dúng và Tặng, của tất cả em nhỏ ở đây đều đỏ bỏng khi trời trở rét, trông thì rất đáng yêu, nhưng thực ra rất rát. Mỗi ngày các em phải đi bộ mấy km đường đèo để đến trường. Có em thì mang theo cặp lồng cơm mà ba mẹ chuẩn bị sẵn, chỉ có cơm trắng và một ít rau. Một số em khác thì phải đi xin cơm của các bạn, mỗi bạn một ít, vậy rồi cũng ăn qua buổi trưa.

Tôi thực sự ấn tượng khi thấy những bức ảnh của bé Tặng và bé Dúng mà Long chia sẻ trên mạng xã hội. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thích cách mà cảm xúc của mình dần trở nên hỗn loạn giữa một bên là cảm thấy gương mặt các em quá đáng yêu và xinh xắn, một bên là cảm thấy xót xa vì những lấm lem trên gương mặt ấy, trên bàn tay nhỏ của các em, và nụ cười hồn nhiên khi các em được ăn một bữa cơm “đủ và ngon” hiếm hoi – điều mà hàng triệu em nhỏ khác vẫn có được hàng ngày.

Đúng vậy, với bất kỳ đứa trẻ nào, việc có được bữa ăn “đúng nghĩa” mỗi ngày, lẽ ra phải điều hiển nhiên.

Thế nhưng những chuyến đi của Long đã giúp chúng ta nhận ra và phải chấp nhận một sự thật xót xa rằng, không phải đứa trẻ nào cũng hiển nhiên có được điều đó. Nhưng chấp nhận là để tìm cách thay đổi. Và Long đã tạo ra “Bếp Hoàng Cầm”, để chúng ta ai cũng có thể góp lửa thổi cho các em những bữa cơm ngon, thổi lên cả nụ cười trong veo trên gương mặt của Dúng, của Tặng, của các em nhỏ vùng bản cao và những đôi gò má đỏ ửng sẽ thôi bỏng rát.

***

Ngoài hai bé Dúng và Tặng thì cuộc sống của những em nhỏ khác tại vùng cao như thế nào? Cảm xúc của Long khi nhìn thấy?

Giữa cuộc sống còn đầy khó khăn, thiếu thốn, nhưng gương mặt lúc nào cũng bừng sáng những nụ cười hồn nhiên. Trò chơi của lũ trẻ cũng thật đơn giản, chúng trượt máng đất, lăn bánh xe, đào đất hoặc đơn giản là lang thang núi đồi. Trẻ con vùng cao thường rất nhút nhát, rụt rè, ngại người lạ. May ra còn vài em được ba mẹ cho đi buôn bán dạo thì dạn người hơn một tí. Đôi khi chỉ cần giơ máy ảnh lên là chúng chạy, bật khóc hoặc quay mặt đi sợ hãi. Để có những bức ảnh tự nhiên, cần phải kết thân, làm quen, cười tươi chuyện trò cùng các em. Khi đã thân quen những em bé tự nhiên tạo dáng chụp hình.

Nhìn thấy thương lắm. Đến nơi mỏi mệt bao nhiêu nhìn thấy bọn trẻ là hứng khởi trở lại. Có hôm chơi với chúng nó mệt nhoài quên cả trời đất.

Có một “Bếp Hoàng Cầm” gom lửa thổi tiếng cười nơi bản cao!

Nghe câu chuyện của Long, thật khó để không liên tưởng đến những câu chuyện thiện nguyện gây tranh cãi gần đây. Nhưng khi nghe tôi hỏi về vấn đề này, rất nhanh chóng và dứt khoát, Long trả lời rằng mình không bị chùn bước. Và nghe thêm câu trả lời của Long, tìm hiểu cách mà “Bếp Hoàng Cầm” vận hành, tôi lại càng chắc rằng, đúng là nếu muốn, bạn vẫn hoàn toàn có thể thực hiện công việc thiện nguyện một cách minh bạch, gọn gàng và văn minh mà chẳng làm mất đi ý nghĩa cao đẹp vốn có của công việc này vì những tranh cãi không đáng có.

fB93JIsefTu48fspR4XglvMfIzSH0yxWo84Nc548.png

* Được biết quê hương của Long là Quảng Nam. Miền Trung vốn thường xuyên chịu nhiều ảnh hưởng bởi thiên tai. Liệu đây có phải là một phần lí do khiến bạn tâm huyết với việc thiện nguyện?

Có thể, nhưng chỉ là một phần. Vì những nơi mình đi qua không hẳn đều ở miền Trung. Việc thiện nguyện cũng xuất phát từ việc mình nhìn thấy lý do thúc đẩy mình phải làm, vì dân còn nghèo, vì họ cần sự giúp đỡ, vì trẻ em cần được học hành,... Thấy cần thiết và thiết thực thì bắt tay vào làm, thôi thúc phải làm chứ nhiều khi cũng không có thời gian nghĩ xem lý do là gì.

* Long có từng lăn tăn hay bị chùn bước vì những tranh cãi gần đây của nhiều người về việc từ thiện không?

Mình không. Nói ra nói vào vốn là chuyện của miệng lưỡi thiên hạ. Nếu đã muốn cãi nhau thì cãi đến bao giờ mới dứt. Mình chỉ quan tâm đến việc mình làm và làm sao làm tốt nó là được. Những thủ tục pháp lý hay sao kê mình đều đã thông qua địa phương và cập nhật trên website, bao giờ cũng thông báo đầy đủ, trách nhiệm mọi người giao cho mình thì mình làm, còn việc của những câu chuyện từ thiện khác mình không để tâm. Chỉ vì đôi ba câu trên mạng mà tự mình hoài nghi, thóa mạ lẫn nhau trong khi tốt xấu, đúng sai chưa đâu vào đâu, mình không muốn tham gia bàn tán.

kWeH8fVpoLAh8kBVKUfYNQhs4qEI8AdLPmpbFtFb.png

***

* Vậy quan điểm và "kim chỉ nam" của Long khi theo đuổi việc thiện nguyện này là gì?

Mình luôn đặt các thứ tự cấp bách tại các địa phương lên đầu và xếp hạng giảm dần. Ví dụ như mình có lịch trình sẵn, nhưng bão lũ tới thì mình tạm gác để dồn sức cho bão lũ, mình quan niệm thời điểm rất quan trọng. Cái nào cần trước làm trước, logic và hợp tình hợp lý nhất là được.

* Cuối cùng, Long có thể chia sẻ một chút về những dự án thiện nguyện khác trong tương lai của "Những bước chân xanh" hoặc của cá nhân mình không?

Đối tượng mà Những bước chân Xanh hướng tới là các em nhỏ vùng cao, ngoài những điều bất cập như bữa ăn trưa mỗi ngày tại trường thì nhóm cũng sắp triển khai dự án thư viện yêu thương, hướng đến một tương lai tươi đẹp hơn cho các em.

Cảm ơn Long vì những chia sẻ đầy chân thành. Mong những bước chân Xanh của Long và nhóm của mình sẽ luôn vững bước và “Bếp Hoàng Cầm” luôn ấm lửa để lan tỏa thêm nhiều năng lượng tích cực và giá trị đẹp!



Có một “Bếp Hoàng Cầm” gom lửa thổi tiếng cười nơi bản cao!

Dự án “Bếp Hoàng Cầm” của Quang Long và “Những bước chân Xanh” vẫn đang nhận quyên góp để mang những bữa ăn trưa đầy đủ hơn đến với các em nhỏ tại những điểm trường ở vùng bản cao. Thông tin chi tiết về dự án và sao kê tài chính hàng ngày đều được cập nhật tại website: https://longquangle.com/.