Chàng cử nhân đi làm xe ôm 2 năm gây tranh cãi vì quan điểm: 'Hà Nội không dành cho những kẻ sinh ra từ làng như chúng ta'

Anh Quân 11:42 20/04/2019

Sau 2 năm bươn chải ngoài đường dưới nghề xe ôm công nghệ, chàng cử nhân bỗng nhận ra rằng, vì quá đeo đuổi đồng lợi trước mắt mà anh đã quên đi đi tấm bằng đại học cùng sự vất vả của bố mẹ bao năm. Do vậy, chàng trai 26 tuổi quyết định từ bỏ nghề hiện tại, về quê bắt đầu lại công việc mới.

Mấy năm gần đây, không thể phủ nhận việc mở dịch vụ xe ôm công nghệ đã tạo công ăn việc làm cho rất nhiều người, trong đó có sinh viên tìm việc làm thêm.

Chính vì cách thức xin việc làm xe ôm công nghệ đơn giản nên nhiều sinh viên đã lựa làm tài xế, rong ruổi trên các con phố đón khách, ship hàng. Ngay cả khi ra trường, thay vì tìm công việc đúng ngành nghề mình học, thì nhiều cử nhân lại yên vị trong công việc đáng nhẽ ra chỉ là việc làm thêm cho sinh viên này. Để rồi như chàng trai dưới đây, sau 2 năm rong ruổi làm Grab sau khi tốt nghiệp đại học, anh chợt nhận ra bản thân hèn nhát khi hài lòng với công việc hiện tại mà quên đi tấm bằng đại học cùng sự vất vả của bố mẹ bao năm.

Chàng trai tâm sự:

'Các bác ạ em về quê thôi! Em năm nay 26 tuổi, quê Ninh Bình. Cuộc đời xô đẩy không nghĩ mình lại làm cái nghề này lâu vậy cũng gần 2 năm có lẻ.

Được cho là thằng sáng dạ, bố mẹ cày cấy để nuôi mình ăn học cho thoát cái cảnh con trâu đi trước mặt mình theo sau.

4 năm đại học với bao cố gắng bằng mồ hôi, máu và nước mắt của cả gia đình, mong cho mình bớt khổ. Rồi 4 năm học cũng qua, ra trường với bao hoài bão, cầm tấm bằng đi xin việc, đúng là cao không đến, thấp không xong. Chỗ nào lâu nhất được 5-6 tháng họ không đuổi thì cũng tìm cách đuổi.

Lang thang, vật vờ cố bám trụ và rồi Grab như gói mỳ tôm vay bạn thời sinh viên. Nghĩ vừa đi xin việc vừa chạy kiếm tiền lo tạm. Trong đầu luôn nghĩ ờ mình làm tạm thôi chứ ai lại làm món này. Rồi cuộc sống cứ thế trôi đi, bố mẹ ở quê cứ tưởng nó làm công ty liên doanh với nước ngoài (em về chém thế). Mỗi khi về quê thấy bố mẹ khoe với họ hàng, nhìn nét mặt tự hào của họ em không nỡ nói thật. Từ đó em dần dần sợ về quê.

Cuộc số xe ôm xô bồ, tự do, lâu ngày em thấy suy nghĩ và hành động của mình nó khác hẳn ngày trước. Mỗi khi bạn bè ở quê gọi điện thoại tâm sự, chuyện làm ăn, vợ con, em thấy mình hèn thật. 25 tuổi tay trắng, ngày ngày bán tính mạng để kiếm vài đồng.

Đêm về mệt thì không sao, hôm nào không ngủ được ngẫm cái cuộc đời sao bạc bẽo thật. Nó không có chỗ cho chúng ta ở đây. Cứ như thế này không ổn, tương lai bất định. Nhiều lúc đi ship đồ cho những đứa bằng tầm mình, hay kém tý thấy tủi nhục thật. 12h trưa chầu chực gần các quán ăn, mong chờ nổ được cuốc ship đồ. Nhìn thấy anh em đồng nghiệp cũng như mình, sức trẻ, học thức đàng hoàng giờ đi làm cái này... xót xa thực sự.

Ở quê em bọn học cấp 3 cùng trang lứa, chúng nó làm kinh tế trang trại, chăn nuôi, làm đá (làng em làm đá non bộ). Thu nhập cũng khá và ổn là khác. Nhưng có lẽ vì các mác "làm trên Hà Nội" mà em và không ít anh em ở đây không dám về. Cũng chỉ cái câu "Giàu nhà quê, không bằng ngồi lê thành phố" nó ám ảnh.

Em nghĩ nơi này không dành cho những người quê như chúng ta, những kẻ sinh ra từ làng. Ngay lúc này đây, em thèm được ngửi cái mùi ngai ngái của bùn, mùi thơm của khói rơm. Ngày mai em sẽ về quê và bắt đầu lại trước khi quá muộn.

Chúc các bác ở lại may mắn, lại một mùa hè nóng rát bắt đầu chào đón rồi, các bác sẽ lại vất vả hơn, nhọc nhằn hơn đấy, các bác nhớ để cái khăn dưới yên hay trong túi ý, khi cần xin tý nước lau mặt cho tỉnh. Đồng tiền ở trên đây nhọc nhằn lắm'.

Chàng cử nhân đi làm xe ôm 2 năm gây tranh cãi vì quan điểm: Hà Nội không dành cho những kẻ sinh ra từ làng như chúng ta

Đọc dòng tâm sự của chàng Grab này khiến chúng ta không khỏi chạnh lòng. Nhiều người đã phải lặng đi vài giây để chiêm nghiệm về cuộc sống hiện tại của mình. Suy nghĩ của chàng trai trẻ dường như là cũng là nỗi trăn trở của rất nhiều sinh viên mới ra trường. Đúng là khi mới ra trường, tìm được công việc phù hợp với mình không phải dễ. Chưa kể phải  thích ứng với môi trường làm việc, với công việc khác xa môi trường khi mình còn ngồi trên ghế nhà trường.

Nhiều bạn trẻ đành phải tìm đến công việc làm thêm nhưng rồi sau đó lại bằng lòng với thực tại và biến đó là công việc chính của mình. Thế rồi tấm bằng bỏ ngỏ, mồ hôi nước mắt của cha mẹ cũng bị lãng quên, kiến thức học đại học không đem ra thực hành rèn giũa thành mai một... Đến lúc nhận ra thì lún sâu, mất khoảng thời gian dài thanh xuân vào đồng tiền trước mắt.

Tuy nhiên nhiều người cũng không đồng tình quan điểm của chàng trai cho rằng: 'Hà Nội không dành cho những kẻ sinh ra từ làng như chúng ta'. Bởi tư tưởng đó quá sai, Hà Nội  không phải không dành cho những người tỉnh lẻ, nó chỉ không dành cho những người không biết cố gắng thôi? Nghe giống như đổ thừa cuộc đời là chính, ít ra đại học nó không màu hường như mà ra đời lăn lộn 2,3 năm rồi cũng phải biết cách thay đổi thích nghi mới khá lên được. Mới ra trường, chỉ có tấm bằng mà chưa có kinh nghiệm thì xin việc khó là điều dễ hiểu. Nhưng nếu chịu tìm tòi học hỏi trau dồi thì chẳng nhà tuyển dụng nào có thể từ chối chỉ vì mình là người tỉnh lẻ cả.

Nhiều người bày tỏ quan điểm rằng, thay  vì tự ti đổ lỗi cho cuộc sống khó khăn thì hay nhìn lại xem mình đã cô gắng hết mình để thay đổi bản thân chưa hay vẫn đang tự thỏa mãn với nghề Grab rồi tự bỏ cuộc.  

Hơn nữa, làm việc và tìm kiếm cơ hội ở đâu không quan trọng mà điều quan trọng hơn cả là hay sống hết mình với tuổi trẻ, thử sức và đương đầu với công việc mình lựa chọn. Đôi khi có vấp ngã, có khó khăn nhưng chỉ cần cố gắng nổ lực thì thành công luôn mỉm cười.

Theo HH/ Báo Đất Việt

Loading...