Diễm My nén nỗi đau trải lòng về người mẹ đầy cao cả: "Mẹ ơi! Bây giờ Mẹ đi rồi tối nay con ngủ ai ôm con đây"

Phuong Thao 09:57 29/04/2019

Đã 8 ngày kể từ khi mẹ qua đời, nỗi đau vẫn đang dày xéo Diễm My khiến cô chưa thể nguôi ngoai. Trên trang cá nhân, nữ diễn viên đã để lại dòng chia sẻ dài kể về cuộc đời đầy gian truân và sự hy sinh cao cả của mẹ cô.

Ngày 22/4 vừa qua, Diễm My thông báo mẹ ruột đột ngột qua đời sau một khoảng thời gian nằm viện vì sốt, hưởng dương 58 tuổi. Diễm My rất ân hận khi không thể ở bên lúc mẹ nhắm mắt, cô đã tạm gác lại mọi công việc để gấp rút về chịu tang mẹ. Trong suốt những ngày tổ chức tang lễ, nữ diễn viên khóc rất nhiều, thất thần và vô cùng đau khổ khi chịu cú sốc quá lớn.

Sau khi lo chu toàn cho đám tang của mẹ, Diễm My đã lên trang cá nhân cảm ơn bạn bè, đồng nghiệp và người hâm mộ đã gửi lời động viên đến cô trong giai đoạn khó khăn này. Mới đây nữ diễn viên đã chia sẻ một dòng trạng thái dài kể về cuộc đời đầy gian truân và đức hy sinh cao cả của mẹ mình khiến nhiều người không kìm nổi nước mắt.

Cha mẹ Diễm My 9X ly hôn khi cô mới 11 tuổi. Mẹ là người nuôi nấng và lo lắng cho nữ diễn viên từ nhỏ đến lớn. Khi trở thành diễn viên nổi tiếng, có thu nhập, Diễm My luôn cố gắng sắp xếp thời gian để chăm sóc, phụng dưỡng mẹ. Cô từng mua nhà, mua xe để tặng mẹ. Trước đó, Diễm My cùng mẹ tham gia một số chương trình truyền hình. Cô cho biết mẹ là người luôn bên cạnh và ủng hộ cô trong mọi quyết định trong công việc, cuộc sống tình cảm. Khi Diễm My quay phim, mẹ là người chuẩn bị đồ ăn cho cô mang theo đến trường quay. 

Diễm My nén nỗi đau trải lòng về người mẹ đầy cao cả: Mẹ ơi! Bây giờ Mẹ đi rồi tối nay con ngủ ai ôm con đây
Diễm My và mẹ

Dòng chia sẻ dài đầy xúc động của Diễm My về mẹ:

"Mẹ như một nữ tu.

Mẹ My là con thứ 12 trong gia đình có 13 anh em, nhưng giờ chỉ còn lại 4 người. Gia đình bên ngoại đạo Phật. Nhưng khi Ông Bà Ngoại bệnh nặng một tay Mẹ chăm sóc. Cuối đời Ông Ngoại nằm mơ thấy Mẹ Maria, nên nói Mẹ theo đạo Thiên Chúa. Rồi từ đó Mẹ gặp Bố trong ca đoàn Nhà Thờ rồi yêu trong khi cả nhà ai cũng không chấp nhận.

Cưới bố năm 84, Mẹ bắt đầu chuỗi ngày khổ tâm, sống trong bể khổ cả về tinh thần lẫn vật chất. 6 năm sau khi lấy Bố, vì sức khoẻ yếu từng bị lao và nhiều lý do Mẹ không thể có con. Điều này khiến Bố Mẹ lục đục. Trong cơn tuyệt vọng nhất, Mẹ đã đứng dưới tượng Mẹ Maria ở nhà thờ Đồng Tiến để cầu xin Mẹ Maria cho mẹ một đứa con gái. Mối duyên với Mẹ Maria lại một lần nữa như định mệnh, đúng 8 tháng sau Mẹ có bầu My năm 89 và sinh ra My vào mùng 1 tết Ta năm 90.

Tưởng rằng có con sẽ làm cho mọi thứ dễ dàng hơn, yêu thương hơn, nhưng không, đau khổ chồng chất đau khổ khi My lúc nhỏ bệnh suốt, bị chứng hen suyễn nên My phải nhập viện suốt. Mẹ nuôi My vất vả quá nên lại bị lao phổi lần 2. Mẹ yếu con yếu nên có lúc như những điều xui rủi và gánh nặng cho những người xung quanh. Mẹ vừa nấu cơm vừa may đồ, vừa bán nước đá nước ngọt, ya ua các thể loại vừa nuôi con không ai phụ giúp, chỉ có bà Tư hàng xóm qua giặt tã cho My một số lần. Nhưng Mẹ hiền khô nhẫn nhịn tất cả, chịu đựng tất cả, vì Mẹ rất yêu Bố, và mẹ có thể hi sinh tất cả ... vì Bố.

My lớn lên vừa trong tình yêu thương bảo bọc của Bố Mẹ, cũng vừa trong những trận cãi vã mà phần lớn là Bố nói long trời lở đất chấn động cả khu phố. Ngày nào cũng như ngày nấy suốt 21 năm từ lúc My sinh ra đời và biết lắng nghe. Không một ngày nào mà thấy trong nhà không có chuyện. Và kể cả lúc nằm bệnh viện, từ đầu toà nhà đến cuối toà nhà đều văng vẳng tiếng của Bố.

Khó khăn, nhưng Bố Mẹ cũng ráng dành giụm cho My thực hiện ước mơ sinh hoạt ở Nhà Văn Hoá Thiếu Nhi quận 1: ca hát và tập aerobic. Sau đó học Ballet thầy cô Vương Linh Đặng Hùng 2 năm và thi vào trường múa TPHCM học 3 năm nữa. Một phần cũng được các chú bên Mỹ và dì bên Úc hỗ trợ, và My học cũng khá giỏi nên chưa bao giờ My cảm thấy mình bị thiếu thốn tiền ăn tiền học, chưa bao giờ Bố Và Mẹ đóng tiền cho My trễ 1 bữa nào.

Mẹ cũng chính là người đọc báo rồi thấy tin đăng tuyển diễn viên nhí cho bộ phim Vụ Án Thanh Nga do nghệ sĩ Kim Cương sản xuất. Gom tiền cho đi chụp studio một cái rồi gửi hình đi thi may quá được chọn ngay. Thế là quá trình đóng phim lúc nhỏ bắt đầu từ 5 tuổi.

Mới 5 tuổi Mẹ đã dạy cho My Tiếng Việt ở nhà nên từ nhỏ đến lớn hầu như chưa bao giờ sai chính tả, 5 tuổi đã đọc thuộc làu hết cả thoại của mình, của luôn cô Diễm Hương, chú Hoàng Phúc và cô Kim Khánh trong bộ phim Đứng dậy sau cơn mê rồi. Sau đó Mẹ còn dạy My học toán và cho My bài tập Toán buổi tối nên cấp 1 không đứng nhất thì My cũng đứng nhì mà chưa bao giờ phải đi học thêm một ngày nào.

Lớn lên 1 chút, năm 12 tuổi Mẹ cũng là người viết nguyên bức thư cho My gửi tòa soạn báo Thế Giới Phụ Nữ xin cho My được chụp ảnh báo. Và ngày đầu My đi chụp cho cô Thuý Diệp cô bảo con viết thư dễ thương quá mình dạ dạ giấu giấu làm như mình viết nhưng thực sự là Mẹ mình viết. Cô Diệp đọc tới đây chắc nghĩ là cô đã chọn nhầm người. Nhưng lại một lần may mắn vừa đi chụp báo lần đầu trong đời My đã được lên bìa báo Xuân báo Thế giới Phụ Nữ trong khi bản thân lúc đó còn chưa dậy thì.

Vì cũng hiền mà gương mặt cũng xinh xinh nên bắt đầu được móc nối vô đường dây... đóng quảng cáo. Kiếm được tiền trang trải chuyện học hành phụ bố mẹ rồi 15 tuổi dẫn chương trình Hugo ctr thiếu nhi các thứ đến 18 tuổi, sau khi thi đậu Đại học Ngoại Thương thì My tiếp tục đóng phim với bộ phim đầu tiên là Áo Cưới Thiên Đường năm 2008.

Trước đó vì bố đã quá nản chí trong việc lo cho Mẹ nên đã buông tay và từ năm 17 tuổi My đã bắt đầu thay bố và ông xe ôm chở Mẹ đi nằm viện và khám bệnh bằng xe đạp điện. Có lúc My thực sự bối rối và bế tắc vì sao Mẹ bệnh hoài mà chưa bao giờ thấy Mẹ khoẻ cả và vì lúc đó cũng không có điều kiện cho Mẹ khám những chỗ tốt nên mỗi lần khám bv công phải chờ đợi rất lâu đôi khi cũng phải chịu thái độ có tâm và có đức của các bác sĩ bv công và mày mò kèm bế tắc với việc chẩn đoán bệnh hơi có phần mù mờ. Năm 2007 năm My 17 t mẹ đã bắt đầu phát chứng bệnh Lupus ban đỏ là căn bệnh hiếm gặp 1/5000 người nên việc mò bệnh của các bs ở VN thật gian truân. Mẹ sốt cao đến mức mẹ bị mất trí nhớ bị sợ hãi và người bắt đầu nổi ban( mẹ bị lupus ban đỏ hệ thống ) . Thế là hành trình nằm viện, uống thuốc tây y đông y châm cứu đắp thuốc và đau đớn các khớp bắt đầu chặng đường bệnh mới của mẹ. Cùng lúc đó Bố bắt đầu có dấu hiệu có người đàn bà khác khiến My và mẹ vô cùng đau khổ.

Diễm My nén nỗi đau trải lòng về người mẹ đầy cao cả: Mẹ ơi! Bây giờ Mẹ đi rồi tối nay con ngủ ai ôm con đây

My đưa Mẹ ra riêng sống khoảng 1 năm sau đó. 2 mẹ con thuê nhà sống . Lặng lẽ dọn ra sau trận cãi vã với bố mà My điên đến nỗi đập đổ một số đồ đạc đến sưng cả 10 đầu ngón tay. Sau đó trong một lần bố đi làm đã dọn hết đồ đạc ra ngoài. Bố về biết được cũng không níu kéo. Có lẽ cs gia đình đầy đủ bố mẹ đã hết duyên gắn kết và chấm dứt việc sống chung kể từ đây.

Mới ra riêng sống còn rất nhiều khó khăn. Mẹ tự tay may đồ may đầm cho My đi sự kiện chụp ảnh nên bao giờ cũng được liệt vào top sao sến sẩm quê mùa. Sau này có điều kiện hơn bắt đầu xếp xó mấy cái đầm này và cũng hay nói Mẹ lỗi mốt khiến Mẹ rất buồn.

Thời gian đầu Mẹ một thân một mình ở nhà quanh quẩn góc bếp với mấy cuộn chỉ may. Đôi khi 1 ngày gọi My hỏi My khi nào về nhiều đến mức My rất bực mình mà đến tận bây giờ nghĩ lại hối hận dằn vặt khôn nguôi khi mình đã không hiểu cho nỗi cô đơn của Mẹ khi Mẹ ở nhà có một mình và Con là niềm yêu thương duy nhất của Mẹ. Từ nhỏ, bao giờ My cũng được mẹ cb cho bình sữa bình nước rồi hộp trái cây hộp chè bỏ balo đi học, và luôn bắt My đội nón vì muốn My giữ được làn da đẹp. Nên thói quen đội nón rộng vành đến giờ vẫn giữ chỉ có bỏ cái balo đựng bình nước và cơm mà anh Huy Khánh có lần nói em mà bỏ hết mấy cái nón và balo kiểu bẩn bẩn là em sẽ được nổi tiếng🙃

Thời gian trôi qua mẹ và My dọn về khu Sunrise ở ban đầu là thuê nhưng chỉ sau 1 năm My đã kiếm đủ mua luôn căn thuê này và sống tại đây đến tận bây giờ. Có điều kiện hơn nên đưa Mẹ sang Sing gặp bác sĩ chuyên về LuPus nên đã may mắn kiểm soát tốt được bệnh Lupus của mẹ suốt mấy năm qua. Nhưng guồng công việc cứ xoay cùng những mối quan hệ công việc bên ngoài, những bữa cơm nhà với mẹ ít rồi thời gian dành cho Mẹ cũng không có, chỉ lâu lâu dắt mẹ đi ăn rồi kéo mẹ đi theo trong những chuyến công tác để an tâm Mẹ vẫn bên cạnh mình. Cứ đinh ninh rằng Mẹ bệnh rề rề nhưng Mẹ sẽ sống lâu với mình nhưng không thể và không bao giờ có thể tưởng tượng nổi một ngày không còn được nghe Mẹ than đau than mệt không còn được nghe tiếng ho của Mẹ không còn thấy Mẹ gọi nhắc ăn uống đúng giờ rồi uống thuốc đúng cử không còn được mẹ pha cho ly mật ong nghệ nóng mỗi buổi sáng không còn nghe mẹ cằn nhằn mỗi khi thức khuya vì lo cho sức khoẻ của My không còn bị mẹ réo về ngủ sớm và không còn được Mẹ ôm mình mỗi khi mình gặp ác mộng nữa. Ngủ với Mẹ từ nhỏ đến lớn bây giờ quay qua không còn thấy Mẹ nữa, ban đêm không còn thấy Mẹ còn ban ngày nhìn đâu cũng nhớ Mẹ nhìn đồ vật nào của Mẹ cũng cảm thấy như con dao hun nóng đâm vào tim thế này . Mất mẹ thực sự đau đớn gấp triệu lần so với bất cứ nỗi đau nào trên toàn thế giới này. Từ trước đến giờ bao giờ đi lễ Nhà Thờ cũng cầu nguyện cho Mẹ trước tiên Cầu Chúa cho Mẹ được sống và hết bệnh sống đến khi nào con sinh con và gia đình hạnh phúc nhưng Chúa không chấp nhận. Mình đã rất giận Chúa và ném cả sâu chuỗi 2 lần và muốn ném thêm lần thứ 3 vào thùng rác. Nhưng có lẽ Chúa có sự sắp đặt của Ngài và bây giờ đi lễ My không còn cầu xin quá nhiều thứ về sức khoẻ hay tiền bạc hay thành công như lúc Mẹ còn sống. Mẹ mất rồi My chỉ cầu Chúa đúng 1 câu: xin Chúa sắp xếp cuộc đời con theo ý Ngài.

Mẹ mất rồi My mới thấy thấm những lời mẹ nói, thấm thía tình yêu thương bao la hơn trời biển của Mẹ dành cho mình và dằn vặt đau khổ biết bao nhiêu khi Con còn nhiều thiếu xót trong việc làm tròn chữ Hiếu. Và cũng thấm về cuộc sống này khi bao năm nay mình chạy theo sự khẳng định vị trí của bản thân trong xã hội mà quên mất rằng cuộc sống quá ngắn ngủi đến nỗi khi mình nhìn lại chỉ còn thấy khoảng trống to lớn khủng khiếp khi đôi khi mình quên mất Mẹ chỉ có thể sống được với mình tới đây thôi. Không phải tiền bạc, không phải danh vọng, không phải hàng hiệu hay những bữa tiệc sự kiện hào nhoáng,... Cuộc sống thật vô thường đã có lúc tưởng mình có thể kiểm soát được mọi thứ, mọi thứ là do mình, nằm trong tay mình và bởi mình quyết định, nhưng không , khi Mẹ mất đi rồi mới thấy rằng tất cả những thứ phù phiếm xa hoa kia mà một thời mình đã vật vã vì nó bây giờ chẳng còn nghĩa lý gì nữa, và khi Chúa muốn mình đi bất cứ lúc nào là mình phải đi. Mẹ mất đi rồi mới thấy rằng, mình có quá nhiều tội lỗi. Mình đã có thể ôm mẹ nhiều hơn, nói thương Mẹ nhiều hơn, tâm sự và dành thời gian cho Mẹ nhiều hơn, kiên nhẫn với Mẹ nhiều hơn, dắt mẹ đi chơi nhiều hơn, quan tâm đến cảm xúc của Mẹ nhiều hơn, ... mà bây giờ khi mất Mẹ rồi mới thấy hối hận thì đã quá muộn màng.

Mẹ là người đi cắt và đi nhặt nhạnh hết tất cả hình ảnh trên báo chí cắt dán vào cuốn album để dành , là người thu âm thu hình lại tất cả những bộ phim và những chương trình My làm từ nhỏ đến lớn rồi sang từ băng qua đĩa. Bao nhiêu tiền My đưa mẹ mẹ đều không dám xài tiết kiệm cho My từng đồng từng cắc.

Mẹ cũng là người xài cho bản thân thì không dám nhưng dám để dành tiền cho người nghèo, giúp đỡ trẻ em khuyết tật . Từ lúc còn trẻ lúc mẹ khó khăn lúc mẹ thiếu thốn nhất Mẹ vẫn cố gắng bỏ ống heo để dành tiền giúp người nghèo. Rồi mẹ là người duy nhất trong cả dòng họ nhớ dai nhất tất cả các ngày sinh nhật từ chị em đến con cháu không thiếu một ai. Rồi trong lịch sử loài người My chưa từng thấy người nào có tấm lòng bao dung tha thứ như Mẹ khi đã không những tha thứ cho Bố mà còn là chỗ dựa tinh thần của vợ sau của Bố mỗi lần Bố làm dì ấy buồn là lại gọi đt trút bầu tâm sự với Mẹ mà Mẹ vẫn luôn luôn lắng nghe luôn luôn thấu hiểu và đưa ra những lời động viên khuyên nhủ. Sao Mẹ vĩ đại quá con tìm đâu ra được một người Mẹ vĩ đại như Mẹ.

Mẹ ơi bây giờ Mẹ đi rồi tối nay con ngủ ai ôm con đây.

Mới đây đã 8 ngày kể từ ngày Mẹ bỏ con đi.

Mẹ đang ở đâu vậy Con không biết Mẹ có đang ở đây với con không Mẹ ơi..."

Phương Thảo, Theo Thế Giới Trẻ

Loading...