Đặng Lê Nguyên Vũ và Lê Hoàng Diệp Thảo: khi quyển tiểu thuyết ngôn tình trở thành những hồi ức dở dang

Mỹ Trinh 22:33 25/02/2019

Vụ chia tay rầm rộ tốn giấy mực nhất thời gian qua xoay quanh gia đình Trung Nguyên với những con người kiến tạo nên một thương hiệu tầm vóc phải cùng nhau ra hầu tòa ly dị để rồi câu chuyện tình yêu để đời của họ lại thật sự khiến biết bao nhiêu con người cảm thấy tiếc nuối.

Không phải gì lạ lẫm nhưng bản thân tôi vẫn muốn một lần được nhìn lại câu chuyện tình yêu không khác gì một quyển tiểu thuyết ngôn tình của Đặng Lê Nguyên Vũ và bà Lê Hoàng Diệp Thảo - vợ ông, mà đến bây giờ khi dư luận chỉ tập trung vào cái kết cuối cùng cho Trung Nguyên, ai thắng ai thua, ai đúng ai sai, ai được gì ai mất gì, thì tất cả những gì trong tôi chỉ là sự tiếc nuối như khi đọc một quyển tiểu thuyết với cái kết dở dang không hề mong muốn.

Đặng Lê Nguyên Vũ và Lê Hoàng Diệp Thảo: khi quyển tiểu thuyết ngôn tình trở thành những hồi ức dở dang

Trong phiên tòa cuối cùng trước cái kết mà thẩm phán dành cho Trung Nguyên, cho ông Vũ, cho bà Thảo và bốn người con của họ, bà Thảo đã từng trải lòng về những ngày đầu cùng nhau viết "giấc mơ Trung Nguyên" của vợ chồng bà.

Khi đó bà Thảo chỉ là một cô nhân viên bưu điện tại tỉnh Gia Lai, và cái ngày đó cũng đến, một cuốc điện thoại được xem là định mệnh của đời bà, đó chính là cuốc điện thoại của ông Vũ - một sinh viên khoa Y với hai bàn tay trắng, gọi đến tổng đài để tư vấn. Mà tôi nghĩ tôi có thể ví đó như là chương đầu cho những sóng gió cả những hạnh phúc về sau của cả hai người. Sau một năm ngày nào cũng trò chuyện mà không biết mặt nhau, bà Thảo nhận lời gặp ông Vũ. Rồi họ yêu nhau ngay lần gặp đầu tiên đó. Ai mà nghĩ được chỉ một lần nghe giọng nói của nhau mà lại khiến họ nên duyên vợ chồng rồi cùng nhau gầy dựng Trung Nguyên mãi những năm về sau.

Đặng Lê Nguyên Vũ và Lê Hoàng Diệp Thảo: khi quyển tiểu thuyết ngôn tình trở thành những hồi ức dở dang
Hai con người gắn kết nhau như định mệnh.

Những ngày gần đây, trong lúc sóng to gió lớn thì người ta lại vô tình tìm thấy bức thư của ông Vũ năm đó. Những năm đầu khi ông Vũ vẫn còn chập chững khởi nghiệp với bao khó khăn, cùng với sự giúp sức của bà Thảo, mà tôi chưa muốn kể đến đó là tinh thần hay vật chất, cái tôi muốn đề cập ở đây chỉ là cái tình giữa hai người trót thương nhau, có khó đến mấy, chỉ cần cùng nhau là vượt qua. Dòng thư của ông Vũ vỏn vẹn vài dòng, nhưng đầy tình nghĩa "Em yêu! Những ngày đầu khởi sự nỗi lo toan ngập trong mắt anh. Thế nhưng ở đó em có thấy bóng hình em cũng in đậm đâu có kém gì. (Anh cười). Anh của em - Nguyên Vũ", đó là lúc mà cái mà bà Thảo vẫn thường nhắc đến "những lá thư anh gửi khi ấy vẫn còn đầy lo âu" hiện ra một cách rõ ràng, chân thật nhất.

Đặng Lê Nguyên Vũ và Lê Hoàng Diệp Thảo: khi quyển tiểu thuyết ngôn tình trở thành những hồi ức dở dang

Cuộc đời của hai con người thuở đó như hai đường thẳng song song không một điểm giao. Bà Thảo khi đó là con gái gia đình giàu có, ba mẹ kinh doanh vàng bạc đá quý, lại là hoa khôi tỉnh Pleiku nên được rất nhiều người đàn ông say mê, theo đuổi. Ngược lại, ông Vũ chỉ là một sinh viên Y nghèo không hơn không kém, cái duy nhất lúc đó toát ra ở ông Vũ chính là nghị lực sống và một niềm tin mãnh liệt. Mà theo như những gì bà Thảo kể thì bà chưa từng gặp một người đàn ông nào như thế "Cuộc đời chúng tôi hoàn toàn trái ngược. Nhưng tôi lại rung động trước Đặng Lê Nguyên Vũ! Anh ấy hừng hực khát vọng làm giàu, khát vọng đổi đời, khát vọng về việc sẽ thay đổi số phận, đưa bố mẹ và gia đình thoát khỏi nghèo khó. Anh ấy từng rất giận ba mình vì đã để cả gia đình sống vô cùng vất vả".

Đặng Lê Nguyên Vũ và Lê Hoàng Diệp Thảo: khi quyển tiểu thuyết ngôn tình trở thành những hồi ức dở dang
Gia đình ông Vũ hạnh phúc bên nhau.

Cái kết mà tôi từng mong mỏi, phải chi chỉ dừng tại đó. Tại thời khắc Đặng Lê Nguyên Vũ và Lê Hoàng Diệp Thảo cùng nhau nhìn thấy Trung Nguyên lớn mạnh mãi về sau, phát triển nó theo cái tâm - cái tầm mà ông bà đặt ra, và già đi cùng bốn người con của mình. Rồi câu chuyện tình yêu của họ sẽ mãi lưu truyền về sau như một nguồn cảm hứng với những người trẻ, như chúng tôi.

Nhưng đúng là cuộc sống không như là mơ mà chính là một trò đùa, khi những đổ vỡ trong hôn nhân ập đến như một hồi kết trong quyển sách ngôn tình đời thật đối với tôi, ngày ông Vũ và bà Thảo, ngồi cùng nhau trước tòa. Hai con người đã từng yêu nhau như thế, đã từng vì nhau như thế, hôm nay lại phải dằn vặt nhau bằng những lời lẽ mà tôi, người đứng ngoài, cũng phải cảm thấy đau lòng thay cho chính họ.

Theo Mỹ Trinh/ Infonet