[Review] Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi: Bản hòa tấu đầy xúc cảm và thấm đẫm triết lý của tuổi trẻ

Holly1 11:38 25/09/2019

Bộ phim giống như một lời tự sự vừa nhẹ nhàng, sâu lắng, vừa lạc quan, nhiệt huyết gửi tới bất cứ ai đã, đang và sẽ trải qua giai đoạn khó khăn của tuổi trưởng thành.

Lấy bối cảnh tại thành phố Sài Gòn, “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi” là những thước phim kể về quá trình trưởng thành của thế hệ trẻ sau những va vấp của cuộc đời. Không cố tô hồng hiện thực, bộ phim thẳng thắn thừa nhận những sai lầm mà chúng ta mắc phải khi còn trẻ dại, nhưng song song với đó là lớp ngôn ngữ dung dị, nhẹ nhàng, giàu chất thơ khiến cho tác phẩm vừa trầm ngâm, sâu lắng, vừa phảng phất sự thi vị ngọt lành.

[Review] Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi: Bản hòa tấu đầy xúc cảm và thấm đẫm triết lý của tuổi trẻ

Làm xiêu lòng khán giả bằng nét mộng mơ

Khi nhắc đến “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi”, ấn tượng đầu tiên của phần đông khán giả là ở cái tựa đề rất kêu, rất tình pha chút lãng mạn bay bổng. Những dấu ấn ban đầu đó được đạo diễn Chung Chí Công chuyển hóa 100% vào mạch chuyện, đem lại cảm giác lâng lâng cho người xem.

Sài Gòn trong phim hiện lên với vẻ đẹp dịu dàng, êm ả, dân dã và cổ kính, khác xa so với nét hào nhoáng, vồn vã, hiện đại mà chúng ta thường nghĩ về thành phố này. Từng chi tiết mộc mạc mà gần gũi được nhuộm trong sắc vàng nồng ấm của ánh đèn đường, của mặt trời khiến cho khung cảnh trở nên lung linh hơn dù chẳng cần ánh đèn neon của những tòa chọc trời hay trung tâm thương mại.

[Review] Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi: Bản hòa tấu đầy xúc cảm và thấm đẫm triết lý của tuổi trẻ

Mỗi nơi mà hai nhân vật chính đi qua, cho dù đó là trên nóc nhà của khu tập thể cũ, quán cà phê, phòng triễn lãm, nhà thờ hay thậm chí là trong không gian xe buýt chật hẹp đều mang sắc thái của sự thi vị nhờ vào phong cách kể chuyện phóng khoáng của đạo diễn và những bản nhạc giàu cảm xúc.

[Review] Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi: Bản hòa tấu đầy xúc cảm và thấm đẫm triết lý của tuổi trẻ

Nhạc Indie – “vũ khí bí mật” tạo nên sự khác biệt

Không chỉ là chất liệu chính được sử dụng để dẫn dắt bộ phim, những bản nhạc indie còn sở hữu một sức mạnh rất lớn trong việc nâng đỡ cảm xúc khán giả. Chẳng cần đao to búa lớn hay lời lẽ hoa mỹ, từng câu từng chữ cứ thế ướm vừa khít vào tâm trạng nhân vật. Chính vì nét đồng điệu trong yếu tố tự do, không theo khuôn khổ mà nhạc indie và “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi” lại có thể hòa quyện với nhau đến như vậy.

[Review] Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi: Bản hòa tấu đầy xúc cảm và thấm đẫm triết lý của tuổi trẻ

15 bài hát được sử dụng trong phim là 15 sắc thái khác nhau, khi thì hài hước, nhí nhảnh, khi thì nhẹ nhàng sâu lắng, đôi chỗ lại vô cùng dữ dội và nhiệt huyết.  Cho dù là tự sáng tác hay hòa âm phối khi lại từ bản gốc thì chúng đều góp công rất lớn trong việc kể câu chuyện của phim. Âm nhạc còn có sức nặng đến mức nếu lược bỏ hết các tình tiết dẫn dắt đi và chỉ giữa lại 15 bài hát ấy thôi, người xem vẫn có thể nhìn thấu được sử chuyển biến tâm lý của nhân vật, bởi vì mỗi nhạc phẩm là một bài học, triết lý sâu sắc về cuộc đời và tuổi trẻ.

[Review] Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi: Bản hòa tấu đầy xúc cảm và thấm đẫm triết lý của tuổi trẻ

Nơi những người trẻ dìu nhau đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã

Bộ phim mượn câu chuyện của hai nhân vật chính là Tâm và Thanh để nói lên câu chuyện của rất nhiều người trẻ khác khi bước vào giai đoạn trưởng thành. Đó là một điều tất yếu của cuộc sống và cách chúng ta chọn đối mặt nó như thế nào sẽ phần nào quyết định tương lai của mỗi người.

[Review] Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi: Bản hòa tấu đầy xúc cảm và thấm đẫm triết lý của tuổi trẻ

Cả Tâm và Thanh đều một thân một mình trên đất Sài Gòn đông đúc, đều đã trải qua những vấp ngã nhưng cách đối nhân xử thế của họ lại khác nhau. Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy đối với nhiều người có thể là sự khiên cưỡng, sắp đặt của đạo diễn để có cái mà kể, nhưng nếu nghĩ thoáng ra thì đây là cuộc gặp gỡ của duyên số để mỗi cá nhân có cơ hội hoàn thiện bản thân.

[Review] Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi: Bản hòa tấu đầy xúc cảm và thấm đẫm triết lý của tuổi trẻ

“Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi” xây dựng nên những nhân vật với nhiều khuyết điểm bởi vì cuộc sống không ai là hoàn hảo, để khi họ đến với nhau, đó là sự bù trừ cần thiết. Giống như một câu thoại trong phim: “Mình không thay đổi được ai, nhưng mình nói chuyện với nhau được mà”, những cuộc đối thoại sẽ là động lực, hay to tát hơn là sự giác ngộ để đối phương từ đó điều chỉnh theo hướng tich cực.

Bộ phim không chỉ là quá trình trưởng thành trong hành động mà còn cả trong suy nghĩ, đặc biệt là đối với nhân vật Tâm. Tuy nhiên đây cũng là điểm đáng tiếc vì tương tác giữa hai người là rất tốt, nhưng sự phát triển lại chỉ diễn ra ở một phía trong khi người viết mong chờ đây sẽ là phản ứng hai chiều.

                     

Giống như một lời tâm sự mỏng, “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi” không có nhiều cao trào mà phần lớn mọi thứ diễn ra đều đều. Nhưng mỗi khi mạch phim hay bầu không khí thay đổi, nó lại khiến người xem cảm thấy choáng ngợp bởi những cảm xúc chân thành và sâu sắc.

Phim sẽ công chiếu vào ngày 27/9 tại các cụm rạp trên toàn quốc.

Sơn Tùng, Theo Thế Giới Trẻ